Hoàng Hạc
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một bài phú nổi tiếng của Thôi Hiệu (Thôi Hạo) thời Đường: "Hoàng Hạc" thường được dùng để chỉ tác phẩm "Hoàng Hạc Lâu" (Lầu Hoàng Hạc), một kiệt tác thơ Đường luật viết về lầu Hoàng Hạc ở Vũ Xương, Trung Quốc.
- Biểu tượng văn hóa, nguồn cảm hứng nghệ thuật: Từ này còn mang nghĩa biểu trưng cho một tác phẩm nghệ thuật đạt đến đỉnh cao, đến mức khiến các nghệ sĩ khác phải kính nể, tự thấy không thể vượt qua.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- "Hoàng Hạc" của Thôi Hiệu là một trong những bài thơ hay nhất về đề tài hoài cổ. (Bài phú "Hoàng Hạc" của Thôi Hiệu là một trong những bài thơ hay nhất về đề tài hoài cổ.)
- Truyền thuyết kể rằng, sau khi đọc "Hoàng Hạc", Lý Bạch đã thốt lên: "Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc, Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu". (Truyền thuyết kể rằng, sau khi đọc "Hoàng Hạc", Lý Bạch đã thốt lên: "Trước mắt có cảnh đẹp nhưng không thể làm thơ được, vì thơ của Thôi Hiệu đã đề ở trên rồi".)
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng như một hình ảnh ẩn dụ: Chỉ một tác phẩm, một thành tựu nghệ thuật xuất sắc đến mức trở thành chuẩn mực khó lòng vượt qua.
- Bản giao hưởng đó thật sự là một "Hoàng Hạc" trong lịch sử âm nhạc. (Bản giao hưởng đó thật sự là một kiệt tác khó vượt qua trong lịch sử âm nhạc.)
Biến thể và từ liên quan
- Hoàng Hạc Lâu: Tên đầy đủ của bài phú, cũng là tên một thắng cảnh có thật ở Trung Quốc.
- Lầu Hoàng Hạc là nơi gắn liền với bài phú bất hủ của Thôi Hiệu.
- Thôi Hiệu/Thôi Hạo: Tác giả của bài phú "Hoàng Hạc Lâu".
Từ đồng nghĩa (trong ngữ cảnh biểu trưng)
- Kiệt tác: Tác phẩm nghệ thuật xuất sắc, đỉnh cao.
- Tuyệt bút: Tác phẩm văn chương đạt đến mức hoàn mỹ, khó có tác phẩm nào sánh bằng.
Thành ngữ/Điển tích liên quan
- "Lý Bạch bỏ bút" trước lầu Hoàng Hạc: Điển tích văn học kể rằng thi tiên Lý Bạch, khi đến lầu Hoàng Hạc, định đề thơ nhưng thấy bài thơ của Thôi Hiệu đã đề ở đó hay quá, liền cất bút mà rằng: "Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc, Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu" (Trước mắt có cảnh đẹp nhưng không thể làm thơ được, vì thơ của Thôi Hiệu đã đề ở trên rồi). Câu chuyện này thường được dùng để ca ngợi sự xuất chúng của một tác phẩm.
- Tài năng của anh ấy trong lĩnh vực này có thể khiến người khác phải "Lý Bạch bỏ bút". (Tài năng của anh ấy trong lĩnh vực này có thể khiến người khác phải kính nể mà không dám so sánh.)
- tức là bài phú Hoàng hạc lâu của Thôi Hạo/Hiệu đề ở lầu Hoàng Hạc hay quá, Lý Bạch tức Thanh Liên thấy phải chịu không đề thơ nơi ấy nữa